Có một nhà  thơ đã nhẹ nhàng nhắc nhở chúng ta rằng:

Đố ai đếm được lá rừng,
Đố ai đếm được mấy từng trời cao.
Đố ai đếm được những vì sao,
Đố ai đếm được công lao mẫu từ.
 
 
MùaVu Lan năm nay mang một dấu ấn không phai được trong cuộc đời của tất cả các anh chị em chúng con khi chúng con bùi ngùi nhận ra:

Còn đâu cài đóa bông hồng,
Giờ đây dáng mẹ chìm trong ngút ngàn.


Tất cả chúng ta ai cũng đều quen thuộc với câu ca dao:

Mẹ già như chuối ba hương,
Như xôi nếp một, như đường mía lau.


Chúng con cũng thuộc lòng câu ca  dao này nhưng lại không biết tận hưởng niềm hạnh phúc mầu nhiệm khi được có chuối ba hương, xôi nếp một, đường mía lau, được có mẹ bên  cạnh  mình hàng ngày. Mẹ vẫn thường nhắc nhở chúng con năng đến chùa tìm hiểu Phật Pháp, tự tu sửa bản thân. Chúng con chỉ miễn cưỡng làm theo cho có lệ.  Đường về chùa kẹt xe đông đúc làm chúng con cảm thấy phiền toái, mỗi khi đưa đón mẹ đến chùa. Chúng con quên mất đời là vô thường như lời Đức Phật dạy cho đến khi mới vỡ lẽ ra:

Mẹ già như chuối chín cây,
Gió lay mẹ rụng con rày mồ côi.


Cũng bởi vì sự thiếu tỉnh thức đó mà khi dâng cơm cúng lễ thất tuần cho mẹ, chúng con mới nghẹn ngào nuối tiếc không nguôi khi nghe quý Sư đọc đúng tâm sự của mình:

Đây bát cơm đầy nặng ước mong ,
Mẹ ơi! Đây ngọc với đây lòng,
Đây tình con đọng trong tha thiết,
Ơn nghĩa sinh thành chưa trả xong.
 

 
Trong nỗi đau của sự mất mát đó, chúng con vô cùng biết ơn là đã gặp được duyên lành trong những lần về chùa dâng lễ cúng mẹ. Quý SưThầy chùa ĐứcViên đã tận tình chỉ dạy chúng con sự lợi ích lớn lao của Pháp Môn Niệm Phật và đã truyền dạy rõ ràng những lời Phật dạy qua các bài khai thị sâu sắc của chưTổ.  Trong các khóa giảng, quý Sư Thầy đã hướng dẫn chúng con biết sống tỉnh thức, hướng thiện, biết sám hối và ngăn ngừa tội lỗi của thân, miệng, ý, biết nhớ ơn tất cả chúng sinh, biết làm điều thiện, việc lành để hồi hướng công đức cho cha mẹ Tổ tiên. Chúng con cảm thấy gần gũi và hiểu mẹ mình hơn trong những lần đến chùa, nơi mà mẹ đã đến học tập, trau dồi, và nương tựa đời sống tâm linh của người.  Chúng con tìm thấy hình ảnh thân yêu của mẹ qua các bác, các Cụ già với mái tóc muối tiêu ngắn gọn  đang cung kính lễ Phật trong tà áo tràng  thanh tịnh.  Chúng con chợt hiểu ra rằng mẹ vẫn luôn bên cạnh chúng con qua những sinh hoạt ở chùa, qua cách mà chúng con sống hàng ngày theo lời Phật dạy.  Đường về chùa răng chừ thấy thiệt quá thương!  Đường vẫn kẹt, xe vẫn đông nhưng chúng con không còn thấy phiền não bởi sự an lạc trong tâm khi được đến chùa.

Nhân mùa Lễ Vu Lan năm nay, chúng con xin kính chúc những quý vị may mắn cài hoa hồng đỏ hãy trân quý và tận hưởng niềm hạnh phúc đang còn có Mẹ bên cạnh.
 Kính mời những quý vị may mắn đó cùng với những quý vị không còn được may mắn như chúng con đây hãy phát tâm về chùa, tham gia các buổi lễ Phật,  niệm Phật,  các khóa giảng để học và hiểu được cách báo hiếu rốt ráo nhất theo lời Phật dạy.  Chúng con đây cũng nhờ thế mà mùa Vu Lan năm nay;

Con không khóc vì áo con cài hoa trắng,
Bởi trong hoa con thấy mẹ con cười.